Nhắn con trai gửi tiền mua quà Trung thu cho cháu, bà nội c.h.ết sững với tin nhắn vô cảm giữa đêm
Nhìn mẹ ngồi một góc ôm cháu khóc, tôi cảm thấy thiếu thốn đủ đường bất lực vô cùng Thương cháu 1 thì giận hờnbố nó 10, có loại bố nào lại bỏ mặc con mình ra làm sao không chứ!
Lâu lắm rồi tôi mới thấy mẹ khóc. Đêm qua khi nướng ngủ thì thấy tiếng nức nở khẽ ngoài buồng khách , tỉnh dậy thấy mẹ đang ôm cháu gái trong tâm thức, hỏi chuyện xong tôi tức giận hờn đến nỗi hôm nay lái xe ba chân gần 10km đến tới nhà anh trẻ traiđể chửi một trận đã đời.
Anh trẻ traitôi làm công việc nhân cho một xưởng gỗ nhỏ ở ngoại thành họng Anh lấy vợ Từ lâu 4 năm, nhưng rồi 2 vợ chồng không phù hợp nhau nên sống ly thân suốt nửa năm nay, để lại cháu gái tôi cho bà nội nuôi. Tôi đi sinh hoạt suốt ngày tối mới về, lúc nào trong căn nhà cũng có duy nhất một 2 bà cháu quanh quẩn.
Video đang hot nhất
Cháu gái tôi tên Mun, đã đi đến học mẫu giáo nhưng vì dịch nên phải nghỉ khắp nhà cho bà trông. Mẹ tôi 55 tuổi, bị nhức lưng đau khớp, nhưng vì nuôi cháu nên vẫn nhận làm giúp việc cho một gia đình giàu sang trong khu phố Chung Cư Dophin Plaza cách nhà tôi 2km. Lương hàng tuần mẹ được 2 triệu, tất cả vùng dành dụm chăm sóc cho Mun vì ba mẹ nó chẳng đoái hoài giữ gìnTôi thương cháu thua kém nên quan trọng cực kì tâm nó, cứ rảnh rỗi là đưa cháu đi chơi, mua thức ăn dư ngon, quần áo đẹp cho nói kháy
Đợt này gần Trung thu , con bé liên tiếp bảo với tôi rằng “Cô ơi cháu thích đèn lồng con bướm”. Nó đòi bà nội mang đi chợ sắm đồ đẹp, 2 tháng nay nay phải ở rịt trong căn nhà nên nghe tôi nói Trung nhận được ra bên ngoài chơi là nó nhảy tưng tưng hào khởi từ mấy ngày trước. ba mẹ nó mỗi người 1 nơi, kêu dịch thôi việc nên không về được, cũng không dám tiền gửi nuôi con nên mẹ tôi âm thầm chăm sóc cho Mun ngày 4-5 bữa, hết ăn cơm lại ăn vặt, dỗ nó ngủ, dạy nó vẽ, làm vườn… Nhiều lúc tôi cồn cào Mun là con ruột của mẹ tôi chứ không hề phải cháu nữa.
(Ảnh minh họa)
ngày qua ăn cơm tối xong Mun kêu nhớ bố, đòi mượn Smartphone di động của tôi để gọi cho bố nhưng tôi bận ngồi sinh hoạt nên bảo nó thiếu thốn đủ đường quấy rầy Lát sau nó chạy sang mượn Smartphone di động bà nội, chừng như gọi mấy cuộc bố nó không nghe nên mặt con bé buồn thiu. Mẹ tôi cũng thở dài thườn thượt, tôi bảo hay gọi cho mẹ Mun sang. Nhắn hỏi chị dâu thì hóa ra chị đã trốn về quê từ bao giờ hết, hiện tại đang mất cân đối nào qua với con số gái đón Trung nhận được. Chị cũng than không dám tiền, nên nhờ tôi mua ít bánh kẹo cho Mun.
Tắm xong tôi mệt nên lăn ra ngủ, chừng nửa đêm khát nước tỉnh giấc thì thấy đèn bàn buồng khách mở hơi sáng. Mẹ tôi bế Mun đang ngủ say trên tay, đôi vai rung lên khe khẽ. Tôi gọi nhỏ bảo mẹ đi ngủ, nhưng ngồi xuống mới bắt gặp ra mẹ đang khóc. Hỏi có chuyện gì thì mẹ chìa lời nhắn cho tôi xem, đọc những dòng anh trẻ traiviết mà tôi giận hờnsôi máu!
- (Mẹ tôi) Thanh ơi con về chơi với Mun đưa nó đi Trung thu, mua cho nó cái đèn, nó bảo nhớ bố, liên lạc thiếu thốn đủ đường.
- (2 tiếng sau, anh trẻ traitôi trả lời) Con bận lắm không về được, nhà xa nữa. Con cũng chả có xu nào hết, ở trọ mất bao nhiêu khoản, tháng trước động tí mẹ đưa cái Mun đi viện mất cả đống tiền ra, ốm đau gì đâu mà cứ vẽ ra tiêu tiền.
- (Mẹ tôi) Mun nó viêm phế quản, khó thở, ốm sốt mãi không khỏi, ba mẹ không một ai thăm hỏi nó, có mỗi mẹ chăm mà con nói vậy sao ?
- (Anh trai) Thôi con mệt lắm, đi ngủ đây. Mẹ thích mua gì cho nó thì mua, con kiếm cơm giờ còn chẳng xong, Trung thu vật gì
Mẹ tôi vẫn để nguyên màn hình hiển thị lời nhắn đấy, rơi nước mắt ướt cả áo Mun. Tôi chạy ra ngõ đi cong vắt thay đổi cho nguôi cơn tức, sao mẹ tôi lại đẻ ra thứ đại trượng phu bất hiếu thất đức vậy cơ chứ! Ngày bé anh trẻ traicũng quan tâm tôi lắm, mà sao giờ có con thì anh lại vô tâm ra làm sao nhỉ? Lại còn đổ lỗi mẹ tôi tiêu tiền khi con anh bị ốm nữa, thật quá quắt!
Đợi mãi trời mới sáng, tôi dắt xe ba chânra phi thẳng sang chỗ anh trai. Tưởng anh bận lắm, hóa ra ngồi nhậu với mấy ông người công nhân Không thèm tháo mũ bảo hiểm, tôi lao vào tát cho những chàng mấy phát, mặc xác anh gào lên chửi, xả giận hờnxong tôi lại trở lại nhà. Từ giờ tôi sẽ coi Mun như game thủ nữ, nó không cần bận tâm có một cách cách người bố ra làm sao!
Tuổi thơ xấu số vì đòn roi vọt
Đọc tâm sự: "Ghét em dâu vì đã 'cướp' em trẻ traitôi" mà người đại trượng phu như tôi khóc ướt gối. cũng đang buồn chuyện gia đình nên tôi xin trút bầu tâm nồng nàn
Ảnh minh họa sỹ
Tôi hơn em anh Tùng một tuổi, sinh vào năm 1991, chưa tiền tài như em của anh ấy và vẫn mong một người vợ tốt để bù đắp. tự răn sau này sẽ không còn bao giờ hết dậy con cháu mình bằng đòn roi vọtvì đời bố nó đã quá khốn khổ rồi.
Tuổi thơ tôi phải gọi là xấu số, đòn roi vọtăn nhiều không kể đâu cho ráo nước Tôi thấy bản thân bị trong ngoại hình em của tác giảbộ đôi mất cân đối nào hiểu được ý nghĩa và tầm quan trọng những đứa trẻ bị đánh đập như cửa hàng trong tâm thức đau nhức ra làm sao nào đâu, lắm lúc tôi muốn c.h.ết đi cho rồi.
Hồi tôi học mẫu giáo, bà ngoại làm cỗ có con gà, thương tôi bà dành dụm cho chúng đùi. trước khi dán đi học, tôi la to giữa nhà: "Phần con cháu đùi gà nhé", học về thấy chị họ ăn mất cái đùi gà nên khóc. trẻ em mà, có biết gì đâu, vậy mà bố tôi cho ăn ngay trận đòn thừa sống thiếu c.h.ết chỉ vì nghĩ tôi mất dạy Tôi khi đó 5 tuổi, bị tát cho một cú giữa mặt mũi mấy ngày sau không tỉnh ngộ nổi. Trận đòn đó đau tới mức nỗi 25 năm trôi qua mà tôi nhớ lại vẫn rơi nước mắt.
tăng cấp một luyện chữ, tôi viết xấu, ba mẹ thay phiên vụt hai tay tôi, đến bữa cơm trưa cầm cái thìa mà run run. Học bài, làm bài sai là tôi bị đánh vào đầu, cầm tai xách ngược lên, sau mỗi buổi học đầu lúc nào thì cũng sưng mấy chỗ. Tôi học lớp 5, nhà ông bà ngoại có giỗ, vui quá mà gạt bỏ học, mẹ đánh vào đầu mấy cái xong đạp cho vài cú ngã lăn vào bụi kẽm gai mà hoàn toàn không hiểu biết biết nhiều sao tôi chưa bị uốn ván, nghĩ chẳng thiết sống. Cấp một học dễ, lúc nào thì cũng khá được sinh viên giỏi nhưng điểm không tối đa, có bữa bài làm đúng nhưng tôi trình bày chữ xấu tệ, cô tín đồtrừ một điểm còn 9, về nhà lại bị đánh bầm dập, ba mẹ đánh cho sướng tay nên dùng trọng yếu
tăng cấp hai tôi bị đánh nhiều hơn nữa nữa. Lớp 8, có lần quán ăn xóm có một cách cách cô mất, nhà bên kia lại bỏ hoang không một ai ở, lỡ tay làm rơi áo quần đang phơi sang nhà cô đó. Bố bắt sang lấy về mà tôi sợ ma, mãi không dám đi, thế là bị tát mấy tát hoa mắt, chảy cả máu mũi, mấy bạn của bố đang chơi ở đấy ra cản mà hoàn toàn không nổi. Lên lớp 11, thấy các bạn ăn sirô đá bào và cây chả cuốn xịt tương ớt cay bên cạnh hông trường, tôi về xin gửi đến ăn, mẹ úp nguyên trái dưa hấu vào mặt và nói: "Mày có thiếu thốn gì không". Hận lắm chứ! Sau thấy trong túi quần của mẹ lúc phơi đồ có tờ 20 nghìn đồng bèo nhèo, tôi ngây ngô lấy luôn, nghĩ số tiền cũng bé mà và bị mua được mấy lần đá bào. Tôi mua ăn rồi bị thằng bạn mách bố, bạn biết tôi khắp nhà bị đòn như cơm bữa, lại ghét tôi vì tội lầm lì ít nói. Bố truy cho bằng ra tiền ở đâu mua đá bào rồi đánh tôi như đối thủ Bố quất vào chỗ này dây lưng tôi và chỉ đánh đúng chỗ đấy, tôi đau không tả nổi. Tôi đổ bệnh 2 tuần liền mà vẫn cố nhịn đau không nghĩ là ai biết, có duy nhất một bà thương tôi nhưng đã mất lâu lắm rồi.
Lên đại học, học lực của tôi chỉ khá. Năm thứ tư đại học, tôi làm mất đi cái laptop, vậy mà ba mẹ thi nhau chửi đánh, vu cho tôi đem bán lấy tiền đàn đúm, khi mà tôi rất ít đi chơi, ít nói, không đàn đúm hay gì đột biến
Tôi về phòng khóc ướt hết gối, nằm mê mẩn mấy ngày trời nhưng không một ai quan tâm Có giai đoạn tôi ít nói nặng, không thích thì thầm chuyện với ai, họ hàng không mẫu hạm hiểu biết nhiều chuyện nên cho rằng tôi sống không biết bà con. Giờ tôi với ba mẹ không biết thì thầm gì, nhiều khi nhìn ba mẹ mà thấy xa lạ thiếu hiểu biết trong tâm thức ba mẹ có thương thằng con này không? còn nếu như không thì họ sinh tôi ra làm gì? Mong có người vợ tốt để bù đắp. Thật sự tim tôi tan nát từ rất lâu rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét